Category

Life

Category

Mỗi người được trả lương đúng với giá trị mà họ tạo ra cho công ty.

Không phải nhân viên hợp ý “sếp” thì mới là nhân viên tốt. “Sếp” có thể theo chủ nghĩa “workaholic”, nhưng không có nghĩa nhân viên không theo chủ nghĩa đó không phải là nhân viên tốt. Mỗi cá thể là khác nhau. Mỗi tập thể có nhiều cá thể tham gia và đóng góp giá trị khác nhau cho một mục tiêu chung. Giá trị mà mỗi cá thể mang lại cho tập thể mới là quan trọng.

Chúng ta phải công bằng và trung thực. Nhân viên không ăn cắp giờ làm của doanh nghiệp, và doanh nghiệp cũng không nên “bào” sức lao động của nhân viên bằng chiêu bài “cống hiến”. Mỗi người đi làm có nhiều mục đích khác nhau. Doanh nghiệp đáp ứng được mục đích của nhân viên, thì nhân viên ở lại làm việc. Đó là mối quan hệ win – win.

Làm “sếp” đa phần là có thời gian làm việc dài hơn “fresher”. “Cái” sếp có được là thực hành một việc nào đó nhiều hơn “fresher”, điều này không có nghĩa là sếp giỏi hơn. Tư duy làm việc chung nên theo hướng “chia sẻ” và vẫn là với mục tiêu mang lại nhiều giá trị nhất cho doanh nghiệp. Các quy trình làm việc được tạo ra, được cải tiến nhằm mục đích tạo ra giá trị cho doanh nghiệp và theo tinh thần win-win giữa doanh nghiệp – người lao động. Làm “sếp” thì cần chọn đúng người, đặt đúng chỗ, trao đúng quyền, lấy đúng giá trị của người trong team. Mọi người vô team là để đi làm, không phải đi vô để “phát triển bản thân”. Đi làm thì khác với đi học ở trường.

Cách mỗi người làm việc và phát triển là khác nhau. “Kinh nghiệm” cần dùng theo hướng là nguồn tham khảo, không phải để áp dụng khuôn mẫu. “Sếp” nên là “tấm gương” cho nhân viên, đừng làm “cái khuôn”. Tôn trọng sự đa dạng, tôn trọng phát triển cá nhân, tôn trọng giá trị đích thực của mỗi công việc khác nhau là cách chúng ta tạo ra môi trường bình đẳng cho mọi người cùng làm việc chung.